Rồi cũng đến được Paris

bởi Hoang Yen
716 lượt xem

Tôi đến Paris vào một ngày mùa hè, trời trong xanh và đầy mây, những ngọn gió trong lành đến bất ngờ, không quá lạnh lẽo hay làm người ta khó chịu như gió đông, gió hè man mác, len nhẹ qua tóc, thổi vào người từng cơn như làm tan đi mọi phiền muộn và lo âu…Paris thật lạ, chỉ một cơn gió thôi cũng đủ làm người nao lòng…

254212_10150267643610676_1465852_n

Đứng trên ban công tầng hai của một khách sạn toạ lạc ở khu trung tâm, tôi giang rộng tay đón từng hơi thở của một buổi sáng mùa hè, hướng mắt ra đại lộ Jordan, bây giờ là 6h sáng, con đường rộng lớn với tấp nập người qua lại, xe cộ, những nụ cười, những cái nhìn đăm chiêu, ống kính đâu đó của khách du lịch, bước nhảy tinh nghịch của cô gái đang yêu, Âu-Á-Ấn-Phi…tất cả tạo nên một Paris đầy màu sắc, một bức tranh sống động đến nỗi làm cho người ta mơ hồ:”Có phải ta đang ở Paris?”

Lúc còn bé hay mơ về Paris, hay lon ton chạy bên cạnh mẹ và nói:”Mẹ ơi mẹ dẫn con đi tháp Effel nhé, con thấy trên TV đẹp lắm mẹ ơi”.Lúc còn nhỏ nào có biết gì, nhưng giờ nghĩ lại thấy sao mình “xì-tin” thế, mẹ biết con gái mẹ còn nhỏ nên chỉ mỉm cười rồi nói:”Ừ chừng nào rãnh mẹ dẫn đi”.Rồi mẹ lại cười…Lớn hơn chút nữa, khi đã biết Paris ở rất xa, tận nửa kia trái đất, khi đã biết nơi ấy là kinh đô ánh sáng và chỉ dành cho những con người “quý tộc”, thì đối với gia đình mình thì đơn giản cho dễ hiểu “Paris là một nơi xa xỉ, thậm chí chỉ là trong nghĩ suy”. Con gái hay kể mẹ nghe ước mơ được khám phá thế giới, được đặt chân đến tận hang cùng ngõ hẻm của cuộc đời, nói với mẹ rằng khi nào đi làm kiếm được nhiều tiền, con chả cần xe xịn đồ hiệu gì đâu, con sẽ để dành tiền để thực hiện ước mơ của mình…con gái của mẹ nhất định sẽ đặt chân đến được Paris. Mẹ lại mỉm cười…vì mẹ biết rằng “biết đến khi nào mới kiếm được “dư” tiền, chứ không phải chỉ “đủ” là được.” chừng nào mới có “đủ” số “dư” đó hả con gái?”Con gái im lặng, không biết nói gì….Sáng nay, một buổi sáng mùa hè trong lành, con gái bước ra khỏi giường, tâm trạng phấn khởi đến lạ thường, thoa một chút son môi, phớt một chút má hồng, nở một nụ cười từ trong ánh mắt…con gái đi bộ ra trạm xe điện ngầm, mua ngay một vé đi thẳng đến khu trung tâm. Gọi điện cho Mẹ:”Mẹ ơi, con đang ở tháp Effel”Dù ở xa lắm, tận nửa kia của trái đất, nhưng con gái biết rằng…Mẹ đang mỉm cười. Nói với mẹ rằng con gái đã bước chân đến được nơi đây, không phải vì con gái đã may mắn chen chân được vào trong giới “quý tộc”, cũng không phải con gái đã có “đủ số dư” trong tài khoản…chỉ là…con gái biết giữ ước mơ của mình…

Chỉ cần biết nơi cất giữ ước mơ của mình, mọi chuyện đều có thể xảy ra….
Miyuki

Có thể bạn sẽ thích

Để lại lời nhắn